Hà Nội hiện là một trong những địa phương có tốc độ tiêu thụ đồ điện tử cao nhất cả nước. Tuy nhiên, phần lớn rác thải điện tử từ máy tính, điện thoại đến đồ gia dụng vẫn đang được xử lý một cách manh mún tại các làng nghề hoặc lẫn lộn trong rác thải sinh hoạt. Một câu hỏi phản biện cần được đặt ra: Tại sao chúng ta đang bỏ phí những kim loại quý và linh kiện có thể tái sử dụng, trong khi việc khai thác chúng từ rác thải lại ít gây ô nhiễm hơn nhiều so với khai thác tự nhiên? Phải chăng sự thiếu hụt về hạ tầng thu gom chuyên biệt và cơ chế quản lý định danh thiết bị đang khiến "vàng đen" của đô thị trở thành gánh nặng môi trường?
Theo Luật Thủ đô số 39/2024/QH15 do Quốc hội ban hành ngày 28/06/2024, thành phố được quyền áp dụng các tiêu chuẩn kỹ thuật môi trường nghiêm ngặt và khuyến khích các mô hình kinh tế xanh. Khai thác rác thải điện tử đòi hỏi một quy trình công nghệ cao để tách chiết các thành phần nguy hại như chì, thủy ngân và thu hồi các vật liệu giá trị. Theo tài liệu nghiên cứu về Kinh tế tuần hoàn, việc thiết lập mạng lưới thu gom có hệ thống, kết hợp với các trung tâm phân tách hiện đại, sẽ tạo ra một chuỗi cung ứng nguyên liệu đầu vào bền vững cho các ngành công nghiệp công nghệ cao của Thủ đô giai đoạn hiện nay.
Quyết định số 1193/QĐ-UBND do UBND thành phố Hà Nội ban hành ngày 18/03/2026 đã xác định bài toán về việc xây dựng hệ sinh thái tái chế chất thải đặc thù. Giải pháp không chỉ dừng lại ở kỹ thuật mà còn phải nằm ở chính sách "Trách nhiệm mở rộng của nhà sản xuất" (EPR). Chúng ta cần những điểm chạm kết nối giữa người tiêu dùng và các đơn vị tái chế chuyên nghiệp thông qua các nền tảng số. Khi việc đổi cũ lấy mới hoặc chuyển giao rác thải điện tử trở nên thuận tiện và có lợi ích kinh tế rõ ràng, người dân sẽ trở thành mắt xích quan trọng trong việc bảo vệ tài nguyên quốc gia.